Gion tĩnh lặng vào buổi sớm. Những con đường lát đá phẳng và sạch, phản chiếu ánh sáng mờ đục của bầu trời Kyoto. Những ngôi nhà gỗ machiya đứng sát nhau, trầm mặc và kín đáo đằng sau những tấm mành tre sudare.
Ở đây, thời gian không trôi nhanh. Nó ngưng đọng trong mùi gỗ cũ và vị trà xanh.
Những con đường và bóng tối
Khu phố không phô trương. Sự sang trọng nằm ở những chi tiết ẩn khuất.
-
Hanamikoji: Trục đường chính, nơi những chiếc đèn lồng giấy đung đưa dưới mái hiên.
-
Shirakawa: Con kênh nhỏ chảy qua những rặng liễu rủ. Tiếng nước róc rách đều đặn, không đổi thay qua hàng thế kỷ.
Người ta đến Gion để tìm kiếm một bóng hình. Đôi khi, một Geiko hoặc Maiko bước ra từ một lối đi hẹp. Tà áo kimono lướt đi trên đá. Tiếng guốc gỗ geta gõ nhịp khô khốc, vang vọng rồi tan biến vào bóng tối của những con ngõ nhỏ. Họ không dừng lại. Họ có những điểm hẹn riêng, những trà thất nơi lịch sử được kể bằng điệu múa và tiếng đàn Shamisen.
Nghệ thuật của sự tiết chế
Gion không dành cho sự ồn ào. Các Ochaya (trà thất) đóng kín cửa. Không có biển quảng cáo rực rỡ. Chỉ có những tấm biển gỗ nhỏ khắc tên gia tộc.
Trong phong cách Hemingway, cái gì không nói ra mới là cái quan trọng nhất. Gion cũng vậy. Vẻ đẹp thực sự nằm sau những bức vách dán giấy, nơi những buổi tiệc diễn ra trong sự lễ nghi nghiêm ngặt. Đó là một thế giới của kỷ luật và sự hoàn hảo được mài giũa qua nhiều đời.
Lời kết cho một hành trình
Khi đêm xuống, đèn lồng đỏ được thắp lên. Ánh sáng ấm áp nhưng không đủ để soi rõ mọi thứ. Gion giữ lại những bí mật cho riêng mình.
Bạn có thể đi bộ qua Gion trong mười lăm phút, hoặc bạn có thể dành cả đời để hiểu nó. Nhưng cuối cùng, nó vẫn là một sự im lặng đẹp đẽ giữa lòng một thành phố hiện đại.